Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Viết cho một ngày buồn chơi vơi




Những ngày buồn rồi sẽ qua đi, nhanh vậy thôi

Chỉ là chúng, rồi sẽ để lại vài vết sẹo trong tâm hồn trống rỗng, những tâm hồn khắc khoải đêm dài

Khi thành phố tắt đèn, những ánh đèn mờ nhạt, nhạt dần rồi tựa như biến mất

Những bóng người quẩn quanh gọi một nỗi mơ hồ

Để lại ta ở đó

Chênh vênh



Ta nhắm mắt quên đi những ngày đời bạc bẽo

Đối xử bất công với cuộc sống gạo tiền

Yêu đương rồi cũng qua đi, nhanh vậy thôi

Để lại ta ở đó

Một mình

Chơi vơi



Khi bóng tối bao trùm lên đôi mắt đen đặc nhuốm màu của thời gian

Khi ta khẽ cựa mình trong bóng đêm, tìm kiếm bóng hình ai đó

Khi ta co ro giữa những cơn gió bấc ùa về, vội vã

Đời bỏ lại ta ở đó

Buồn thênh thang.



Một buổi sáng tỉnh dậy, thấy phố xá vẫn ngủ yên êm ả

Một mình hình bóng ta lẻ loi trên những con phố liêu xiêu ấy

Phố liêu xiêu, đời cũng liêu xiêu

Đời lại bỏ ta ở lại giữa những con phố ấy

Buồn mênh mang



Ta chạm vào đêm, đêm giật mình thổn thức

Đôi tay buốt giá, khẽ xoa dịu nỗi đau

Ta  và đêm, hai đứa đều buồn, một nỗi buồn  nhạt nhẽo

Đời bỏ lại ta ở đó

Với Đêm

Với nỗi buồn  vu vơ….



Sớm nay ta tỉnh dậy, thấy đời xám ngoét

Ta không cần đời, đời cũng chẳng cần ta

Sống một mình nhặt nhạnh những nỗi buồn xưa cũ

Xưa cũ như chính tâm hồn này.



Có nhiều lúc thèm gục đầu mà khóc

Nhiều lúc thèm được cô đơn mà khóc, không cần ai an ủi, vỗ về…
Cho nỗi buồn hòa trong nước mắt. Lăn xuống má, trôi đi.

Có nhiều lúc thèm gục đầu mà khóc.
Quên ngoài kia, mưa cũng khóc như mình
Những nỗi buồn đua nhau dồn chật lại
Tủi thân, mình ta biết, mình ta thương
Có nhiều lúc thèm được nhìn mình khóc
Nhận ra ta khóc đã khác ngày xưa

Những đau thương in hằn trên nếp mắt
Thất bại bao lần vẫn chưa biết mình thua
Thương yêu lắm, giờ chỉ còn ảo ảnh
Ta cố giữ cho mình, dù chỉ chút lòng tin

Ta không khóc như thu thôi rụng lá. Nhìn xem ai, mang nỗi nhớ tên ai,
Như mùa đông không bao giờ đến nữa.Ừ… như ta đã, chưa khóc bao giờ.

Bất chợt một ngày ta không còn thể khóc. Lệ của ai liệu có chảy cho ai
Từng đêm về, lại đau trong đêm tối. Lòng thật buồn nhưng vốn phải vậy thôi!

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Đêm buồn, cô đơn và khoảng lặng !!!


12h, nửa đêm rồi nhưng chẳng thể nào ngủ được……lộp độp…lộp đôp… hình như ngoài trời đang có mưa, mưa đêm !




















Hắn thích đêm, thích sự yên tĩnh, lặng yên của đêm khuya vắng vẻ, ngồi bó gối lắng tai nghe mưa, thích nghe nhịp thở đều đều của chính mình cùng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ ...

Đêm lặng yên, âm thầm trôi. Ngồi một mình trong đêm dễ khiến ta cảm thấy cô đơn. Mà đối với hắn, cô đơn là một nỗi ám ảnh. Trong khái niệm của mỗi người, cô đơn là....cô đơn, dẫu trong hoàn cảnh nào và thời gian nào. Nhưng, hắn có hai loại cô đơn của riêng mình. ban ngày, cuộc sống thật ồn ào, nhộn nhịp. Người ta lao vào công việc, bận rộn với những lo toan mưu sinh. Không ai có đủ thời gian để lắng nghe chính mình. Những niềm vui, nỗi buồn đến thật nhanh. Họ tiếp nhận chúng, không kịp nghe một tiếng reo vui hay khóc nấc của con tim, họ kìm lòng lại, và tiếp tục lao vào dòng chảy cuộc sống. Và...giữa không khí xô bồ, náo nhiệt ấy, bất chợt, có ai đó cảm thấy cô đơn, họ sẽ thấy mình lạc lõng, chơ vơ. Cuộc sống xung quanh ồn ào thế, có biết bao nhiêu người, vậy sao, ta lại lạc lõng, chơ vơ giữa dòng người đông đúc?

Còn nỗi cô đơn kia là nỗi cô đơn trong đêm đen. Những nỗi buồn, niềm vui ban ngày, giờ đây người ta mới "thấm", mới đủ bình tĩnh, thời gian để suy ngẫm và cảm nhận trọn vẹn. Đêm lặng im và hắn im lặng. Đêm không ồn ào như ban ngày. Đêm cho hắn một dấu lặng, một dấu lặng tĩnh tâm để hiểu thấu chính mình, để phâm tích, hiểu hết nỗi cô đơn. Sự yên tĩnh của đếm khiến hắn bình yên, không cảm thấy rằng mình đang chơ vơ lạc lõng. Đôi khi, hắn tưởng đêm cũng cô đơn. Mọi vật đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ mình đêm và trăng sao còn thao thức. Mà trăng sao thì xa xôi quá! Vậy nên, đêm cô đơn... Suy nghĩ ấy khiến hắn cảm thấy hắn và đêm đồng cảnh. Vậy nên sự cô đơn trong đêm khuya "dễ chịu" hơn, khiến lòng thanh thản hơn, bình yên hơn...

Mỗi người luôn cố sống thực với chính mình nhưng mấy ai làm được điều tuyệt vời ấy. Ban ngày, hắn vẫn sống, sống với một phần của hắn và một phần của ai đó. "Phần của ai đó" là những điều hắn học được từ người khác, rằng phải làm thế này, làm thế kia; là những bài học máu xương hắn rút ra từ những lần vấp ngã; là những quy định, ràng buộc mà hắn học chấp nhận và thực hiện. Về đêm, không còn ai bên hắn, mọi quy tắc, giáo điều cũng chìm vào giấc ngủ cùng với những người xung quanh. Và hắn lại sống trọn vẹn với chính mình. Nửa kia đó có thể tốt, có thể xấu, nhưng là của hắn. hắn lắng nghe những điều "nửa kia" thổ lộ, trăn trở, muộn phiền. hắn lắng nghe chính mình! Thấu hiểu, giải tỏa, và ngày mai tiếp tục sống- khóa chặt nửa kia...

hắn trân trọng từng phút giây của đêm, từng phút giây hắn gần gũi với bản thân mình. Có ai đó sợ đêm vì họ nghĩ đêm cô đơn, trống vắng; có kẻ nghĩ rằng đêm nhàm chán, tẻ nhạt làm sao! Đêm là thế! Nhưng chính sự lặng yên tưởng chứng tẻ nhạt ấy lại mang đem những giá trị quý giá, những khoảng lặng cần thiết cho tâm hồn...hắn luôn hạnh phúc vì nửa kia của hắn luôn yêu thương .... nhưng trong một góc nào đó của tâm hồn nỗi cô đơn luôn ngự trị trong hắn....






Chờ đợi

Có lẽ ai đó cũng từng trải qua những giây phút chờ đợi. Chờ đợi có thể sẽ rất buồn và rất lâu nhưng cũng có thể chờ đợi là tất cả những gì có thể làm và cảm thấy ấm lòng vì biết rằng có người sẽ đến. Ai đó từng nói rằng chờ đợi là hạnh phúc, nhưng cũng có người bảo rằng chờ đợi chỉ mang lại khổ đau. Song, không ai có thể trải qua cuộc sống này mà không một lần chờ đợi và đôi khi cứ phải chờ, chờ rất nhiều, rất lâu đơn giản vì không thể nào làm khác được...
Những lần hẹn nhau, có khi em đến trễ và cứ đứng đó chờ đợi, một phút đôi khi lại dài như một năm. Cảm thấy sợ, sợ không biết người ấy có chuyện gì không, người ấy đến trễ mà sao chẳng báo một tiếng nào. Sợ không biết liệu có khi nào người ấy quên mình không, có khi nào người ấy sẽ không đến hoặc sẽ không bao giờ đến. Khi ấy, chờ đợi là lo lắng, lo cho người mình yêu, nhưng cũng là lo cho chính mình.
Yêu nhau, ai lại chẳng có những lúc cãi nhau, những lúc giận nhau vì những chuyện không đâu vào đâu. Và đôi khi cũng chỉ bởi những chuyện tưởng chừng chẳng đâu vào đâu ấy có những người đã không thể cùng nhau đi tiếp chặng đường còn lại. Chuyện gì, dù phức tạp và khó khăn đến đâu cũng sẽ có cách giải quyết của nó.Mình nghiệm ra rằng-đừng vì những lúc như thế mà từ bỏ tất cả những gì mà mình đã vun đắp cho nhau. Thay vì tức giận nhất thời mà buông lời chia tay thì hãy im lặng, chờ đợi người ấy nguôi giận, chờ đợi một lúc khác thích hợp hơn để tâm sự với nhau. Khi ấy, chờ đợi là tôn trọng lẫn nhau, là cho nhau thời gian, là cho tình yêu của mình một cơ hội để hàn gắn, là cho hai người được tiếp tục yêu thương...

Khi yêu ai đó,đều mong muốn mang những điều tốt đẹp nhất đến cho người mình yêu.Chờ dịp sinh nhật cùng những món quà bất ngờ,chờ dịp Valentine cùng những điều lãng mạn: một bó hoa, một hộp sô cô la hay đơn giản là những lời yêu thương. Và không phải chỉ là ngày lễ, với những người yêu nhau, mỗi ngày đều có thể trở thành ngày đặc biệt. Những giây chờ đợi tin nhắn của nhau, dù là rất ngắn nhưng sao cứ cảm thấy dài, bởi sự hồi hộp và cả hao hức, chờ đợi những lời nói yêu thương từ bên kia. Đó là những khi chờ đợi chứng yêu thương nhiều như thế nào....
 


Sẽ có một ngày,có khi gặp người ấy khoát tay một người khác, đầy yêu thương, rồi mình sẽ làm gì khi biết rằng có thể người ấy đang thay lòng. Mình sẽ chạy đến, hỏi ngay và làm loạn. Hay sẽ giận hờn đòi chia tay. Hay sẽ bình tĩnh, chờ đợi một dịp tốt nhất để hỏi han và mong chờ một lời giải thích... Mình đã biết, tình yêu bắt đầu dễ, nhưng kết thúc cũng dễ như thế. Người ta có thể yêu nhau đơn giản chỉ gì một lý do đó là học yêu, nhưng sẽ có hàng ngàn những lí do để chia tay nhau khi họ không còn yêu nhau nữa. Việc khó khăn nhất trong tình yêu là gìn giữ nó. Tình yêu giống như bong bóng, bóp chặt quá nó sẽ bể. Chỉ có nâng niu trân trọng thì tình yêu mới có thể lâu bền và đơm hoa kết trái.

Song, tình yêu không phải lúc nào cũng là những niềm vui. Như ai đó đã từng so sánh, tình yêu giống như con dao, nó có thể khắc vào trái tim ta những vết khắc kì diệu của kỉ niệm nhưng cũng có thể làm trái tim ta tan nát. Yêu thương một người là chấp nhận rủi ro, như trong kinh tế người ta vẫn hay đùa nhau rằng thương mại là một trò chời có tổng bằng không và phải chẳng tình yêu cũng là một trường hợp như thế. Vì đơn giản con đường tình yêu không phải lúc nào cũng dừng ở bến bờ hạnh phúc. Biết rằng cuộc sống này không chỉ là nỗi ám ảnh của những kỉ niệm, biết rằng những bước chân đã không cùng chung một hướng, biết rằng đã mất nhau mãi mãi nhưng sao vẫn yêu nhau, vẫn muốn được ở bên nhau, vẫn không quên được nhau. Dù biết rằng chờ đợi là đớn đau, là giày vò trái tim, là dằn vặt kí ức nhưng sao vẫn mãi chờ nhau, đợi nhau. Một câu hỏi cứ day dứt mãi không tìm được lời đáp.
“Em vẫn từng đợi anh, như hoa từng đợi nắng
 như gió tìm rặng phi lao
 như trời cao mong mấy trắng.”
Những con phố dài, trong những buổi chiều tà khuất bóng hoàng hôn, trong những cơn mưa tầm tã, trong những xao động của dòng đời, trong những bình yên của nỗi nhớ. Chờ đợi từ bao giờ đã trở thành nốt lặng trong những bản nhạc tình yêu, là những khoảnh khắc dừng lại để bình tâm, để thấu hiểu, để thêm yêu, thêm trân trọng những giây phút được ở bên nhau. Sẽ không còn trọn vẹn và lay động lòng người nếu bản nhạc mất đi những khoảng trầm như thế. Và tình yêu sẽ mất đi dư vị ngọt ngào khi không có những lúc khắc khoải chờ đợi nhau.
Và trong chính mình, còn nhiều lắm những điều khác mình vẫn đang chờ đấy thôi, chờ đợi những cơ hội, chờ đợi những cuộc vui, và chờ đợi được yêu thương....
Nhiều người bảo rằng, sống là không chờ đợi, và dù cho có nhiều việc vẫn phải chờ thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ mình. Vì sao phải đợi khi mình không biết mình sẽ phải đợi bao lâu và đợi đến chừng nào. Thế nhưng, có thể sống mà không chờ đợi sao, mình có thể bảo đảm không hoài phí một khoảnh khắc nào để chờ đợi trong cuộc đời này. Cuộc sống không có điều gì là tuyệt đối, và đôi khi, mình không biết điều gì là đúng, điều gì là sai...
Có phải nằm ở con tim. Những khi bế tắc hay hoang mang, thì lắng nghe trái tim mình, nó sẽ mách bảo cần làm gì, có thể đó không phải là việc làm đúng nhất, nhưng chắc chắn sẽ là việc làm tốt nhất với mình lúc này.
Hạnh phúc thật sự rất mong manh. Và không phải ai chờ đợi cũng chờ được điều mình mong muốn.
Nhưng biết không:
Ai đi sẽ đến
Ai tin sẽ được
Ai tìm sẽ thấy
Không có cánh cửa nào đóng quá lâu trước một tấm lòng chân thành....
Nhớ nhiều lắm...