Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Dài Tập. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Dài Tập. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

[TÂM SỰ - HỒI KÝ] KHOẢNG LẶNG VÀ NHỮNG NGÀY ĐẸP TRỜI Chap 6.2

CHAP 6.2 


Xuống nhà tắm táp, tranh thủ vào gương soi lại mấy vết thương trên người, lúc tắm làm chỗ băng trên tay bị ướt thế là lại lôi bông băng hồi chiều em Bông mua cho ra băng lại, đụng vào vết rách ở tay đau thấy ớn. Trên mặt thì chỗ gò má sưng lên, đôi ba vết xước, sau lưng thì có 2 vết bầm tím to vật, dài cùng lưng, nhìn kinh lắm. Đếu mợ thằng ôn con táng cho mình hai thước vào lưng chuẩn phết , làm hai dường song song luôn  Mà không biết thằng bé hồi sáng có sao không nữa, mặt mũi chắc khó coi lắm. Lòng thương người của mình lại nổi lên, thấy tội nghiệp nó thế nào ấy, cơ mà cũng tại nó mà ra cả, kệ 

Bữa cơm diễn ra lặng lẽ, mẹ chả nói gì. Mình vừa ăn vừa lo nghĩ tý nữa giải thích với mẹ ntn đây, chẳng muốn khơi lại chuyện lúc sáng, sợ mẹ lại tủi thân. Cơm nước xong cũng đã 9h,mình ngồi ngoài phòng khách chờ đợi, hồi hộp xen lẫn tý lo sợ . Mẹ dọn dẹp xong cũng ra ngồi bên cạnh.

- Tay có làm sao không con?
- Dạ không, chỉ rách chút ít thôi mẹ.
- Coi cái mặt kià, đẹp chưa. Bị chỗ nào nữa cởi áo ra xem nào.

Mẹ cầm lọ dầu xoa mấy vết thương trên mặt và bụng , may là mình quay lưng phía sau nên bà không thấy được 2 đường song song phía sau, mẹ thấy chắc xót lắm. Thôi thì tự làm tự chịu.

- Hồi chiều cô Linh với chú Ba có kể hết mọi chuyện rồi.
- Dạ, con xin lỗi!
- Lớn rồi phải biết suy nghĩ, lo lắng cho bản thân mình về tương lai sau này, làm cái gì cũng phải chín chắn, nghĩ trước nghĩ sau, đừng sống theo bản năng. Người ta có nói gì thì mình cũng mặc kệ , họ nói chán thì thôi, cứ bơ đi xem như không nghe thấy gì. Bố con mất đi cũng do số trời, ai cũng đau, ba mẹ con giờ nương nhau mà sống. Con thế này mẹ với chị cả những người quan tâm con buồn lắm Gắng lên con, mọi chuyện rồi cũng qua hết.
- Dạ, con hiểu .
- Vậy tốt rồi, chuyện khác để mẹ lo. Cả ngày mệt rồi vào ngủ sớm đi.
- Dạ, mà mẹ này, liệu con có sao không?
- Cô Linh bảo chưa có gì, đợi nhà trường họp kỷ luật đã. Thôi không nói nữa, ngủ đi.

Về phòng, đặt lưng lên chiếc dường quen thuộc, lúc này thấy thoải mái quá. Nghĩ lại chuyện hôm nay, không biết mình có sao không nữa, rồi thằng bé hồi sáng có "tỏi" không, cũng lo lo bị bọn nó trả thù bởi thằng anh họ nó đầu gấu nhất khu này. Nhưng lo lắng chỉ là thoáng qua, thay vào đó là niềm vui, quanh mình vẫn có nhiều người quan tâm lo lắng, lại thấy cảm phục mẹ nhiều hơn. Rồi cũng dần chìm vào giấc ngủ bởi mệt mỏi. 

Sáng sớm tôi chạy sang nhà cô Linh ngay hỏi chuyện trường lớp, cô bảo thằng bé kia không sao còn tôi phải đợi họp kỷ luật bên trường mới biết được. E rằng bị đình chỉ học một thời gian. Về nhà cũng suy nghĩ rất kỹ, 4 tháng qua dù đi học đều nhưng không có một chữ nào trong đầu, lại thêm thời gian đình chỉ nữa nên sẽ mất luôn năm lớp 10. Tối đó tôi nói chuyện với mẹ, thuyết phục bà cho tôi bảo lưu, nghỉ học 1 năm. Dù gì tôi cũng học sớm 1 năm, thời gian ở nhà sẽ lấy lại tinh thần và ôn lại bài cũ. Mẹ bảo để suy nghĩ và xem quyết định trên trường ra sao đã. Mấy hôm sau, buổi họp kỷ luật tôi cũng diễn ra cuối cùng cũng không phải làm bảo lưu bởi tôi bị đình chỉ học cho đến hết năm học. Nhìn vẻ mặt bố thằng bé ấy có vẻ hả hê lắm nhưng mà kệ, tôi và mẹ tính toán cả rồi. Nghỉ thì nghỉ chờ năm sau vào học cùng em Bông, càng thích  Họp xong mẹ qua cơ quan làm việc tiếp, tôi thì đạp xe về nhà, thế là từ nay đến tháng 8 phải ở nhà, không biết làm gì đây.

Trên đường về thì thấy 4 thằng đứng bên đường cứ nhìn mình, đoạn này đường vắng 1 bên là vườn cây rộng, 1 bên là sân bóng xung quanh không có nhà ở, dự là có biến nhưng chẳng biết làm thế nào, bình tĩnh đi qua. Gần đến thì 1 thằng đầu trọc trong chúng nó ném điếu thuốc đang cầm trên tay tiến lại gần và đạp vào xe. Cả người tôi ngã nhào xuống, lăn mấy vòng, vết bầm ở lưng lại nhói lên, đau buốt đến tận xương tủy. Định tính bài tháo nhưng 4 thằng kia đã vây xung quanh rồi 
Biết là không đánh lại nổi, mình thì còi cọt, chả biết võ vẽ gì chúng nó thì to con, bặm trợn, xăm xiếc đầy mình, cũng kinh phết. Cũng sợ lắm chứ nhưng lúc đó tự an ủi chúng nó đánh không chết đâu mà sợ. Vốn là người che dấu cảm xúc rất tốt nên mặt tôi vẫn lạnh tanh nhìn thẳng vào chúng nó, cười nhếch mép kiểu anh Hứa Văn Cường 1 phát. Thôi thì có bị đánh cũng giũ lại được chút thể diện rằng ta đây không sợ 

- Mày cũng khá đấy, đập thằng em anh tơi tả rồi còn cười đểu nữa.
Nói xong thằng trọc đấy vung tay tát vào mặt, phản xạ nên đưa cánh tay đang băng trắng xóa lên đỡ được, nhưng cú đấm vào bụng sau đó thì tôi lãnh đủ. Cảm giác tức ngực cộng thêm đau ở tay làm tôi khụy xuống. Chúng thay nhau sút vào người tôi, lúc đó chỉ biết co quắp lại, nín thở mà chịu đòn, cảm thấy mình chả khác đếo gì quả bóng cho chúng nó đá  . Rồi nghe thấy tiếng kêu của mấy thằng kia, tôi thì vô sự. Quái lạ ...
http://vozforums.com/showthread.php?t=3265154&page=4

[TÂM SỰ - HỒI KÝ] KHOẢNG LẶNG VÀ NHỮNG NGÀY ĐẸP TRỜI Chap 6.1

CHAP 6.1 

N Đặt lưng xuống bãi cỏ với bao suy nghĩ hỗn loạn. Về bố, về nỗi đau của mẹ, về lời dặn trước lúc đi học của chị về gương mặt lo âu của co Linh, về những lời tâm sự của chú Ba và về giọt nước mắt của bé Bông đã rơi vì tôi. Chợt nhận ra còn bao nhiêu người bên cạnh quan tâm, yêu thương mình. Tất cả họ đều rất quan trọng, chắc chắn vậy. Ngoài kia còn bao nhiêu số phận éo le, khốn khổ hơn mình mà họ vẫn sống tốt. Mắt tôi nhòe đi, cay cay, từng giọt nước mắt hòa vào mưa rơi xuống bãi cỏ xanh ngát, như cuốn trôi bao nỗi buồn trong lòng bấy lâu nay.

Sang nhà chú Ba lúc chiều muộn, muốn cảm ơn chú đã đưa tôi ra khỏi đám bùn cảm xúc. Nhưng sang đến nơi chả thấy chú đâu chỉ có em Bông ngồi trong phòng, khuôn mặt đầy lo lắng. Thấy tôi đi vào, đôi mắt em sáng lên nhưng vẻ mặt thì vẫn vậy, giận tôi mất rồi :< . Em ấy đi lấy khăn, tẩm nước ấm rồi lâu mấy vết thương, xoa dầu vào vết bầm trên mặt và tay. Có lúc dầu nóng xoa vào mấy vết xước, rát kinh hồn nhưng mà vẫn thấy vui vui, em ấy vẫn im lặng .

- Giận anh lắm à?
- ......
- Anh xin lỗi, lúc nãy không nghĩ được gì.
- .......
- Mình về đi, chắc mẹ anh đang đợi.
Đang định quay đi thì em ấy cũng mở lời .
- Đưa em lên chùa, chú Ba nói vớibác anh ở bên đây rồi, lát về cũng được.
- Tay a đau, sao chở em được ?
Em ấy không đáp lại, đóng cửa nhà rồi ra cái xe đạp, ngồi lên yên trước và ném về tôi một cái nhìn với ẩn ý - ĐI 
Tôi bật cười trong bụng, nhìn cái mặt câng câng thấy ghét, chắc là giận lắm mà. Nghĩ thế thôi chứ chả dám nói ra, vớ vẩn em ấy nghỉ chơi luôn thì khổ. Bao nhiêu năm chơi với nhau, đi chơi cũng nhiều nhưng mà lần đầu được em ấy chở, lần đầu ngồi sau em lại không khí ngột ngạt thế này, chả đứa nào nói câu gì.
Mình với em đi dạo trong chùa, không gian tĩnh mịch, trời âm u kèm theo những cơn gió lạnh đầu mùa. Cứ đi vậy gần tiếg đồng hồ, vẫn im lặng. Ði qua hàng cúc dại lại nhớ những lần em kể cho mình về mẹ em ấy, bất chợt nhận ra em ấy cũng bất hạnh như mình, thậm chí gấp nhiều lần. Sinh ra đã mất mẹ, mất luôn thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Rồi chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật em Bông, sáng giờ nhiều chuyện quá làm mình cũng không nghĩ đến. Đứng lại bên hàng cúc nhỏ chờ em ấy đi xa 1 đoạn rồi hái 1 bông nhỏ rồi giấu đi sau bàn tay. Bông thấy tôi tụt lại sau cũng đứng lại, nhìn tôi một cách khó hiểu … Lấy hết can đảm, tôi tiến lại gần em cài lên mái tóc em ấy, rồi tháo cái lắc bạc trên tay đeo vào cho em. Bông tỏ vẻ ngạc nhiên vô cùng.

- CMSN em nhé ! Anh xin lỗi... Vòng này là bố tặng anh đấy, vậy nên em cũng hiểu là với anh em quan trong ntn rồi đấy. Đừng giận anh nữa nha !

Em ấy bất ngờ lắm, 2 má ửng hồng rồi ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác cố dấu đi nụ cười nhưng mà mình biết tỏng 
...........

- Về đi, trời tối rồi _ mình bảo em ấy 
- Dạ ...
Lúc ra cổng em đòi chở mình nhưng thôi, lúc này tay cũng đỡ rồi với cả trời cũng tối, em ấy không quen đường lại tay con gái yếu mềm nên mình chở em ấy.

- Anh này !
- Ha ?
- Bác lo cho anh lắm đấy , trưa anh không về nhà bác định nghỉ làm tìm anh, em bảo mãi bác mới đỡ lo.
- Uhm!
- Tý về lựa nói cho bác đỡ buồn nha.
- Uhm, Bông này !
- Dạ 
- Cảm ơn em nha.
- .. ...
- Nãy giận anh lắm hả?
- Chứ sao không !
- giờ còn không?
- Còn chút chút.
- Sao lại còn ?
- Tý về nhà là hết, hihi ...
- Bông!
- Dạ ?
- Sao để tay trên đầu chi thế.
- Giữ bông hoa chứ chi .
.......

Rồi 2 đứa tiếp tục về trên con đường quen thuộc giữa cơn mưa phùn và gió lạnh, nhưng lúc này tôi lại thấy ấm áp lạ thường ...
- Vô nhà đi ,mưa ướt hết giờ. Anh cũng về đây!
- Dạ, Anh này !
- ?
- Liệu bác có mắng hay đánh anh không ?
- Chắc không đâu , bé giờ chưa khi nào bị mẹ đánh hết á.
- Hì, em vào đây ...
- Này 
- ?
- Sao giữ bông hoa mãi thế , không mỏi tay à ?
- Kệ tui ...
Nói xong em ấy chạy nhanh vô nhà, tay vẫn giữ bông hoa trên đầu một cách cẩn thận, lúc đó bé nên cũng không hiểu cho lắm, nhưng mà vẫn trông đáng yêu chết đi được 
Mình cũng dắt xe về nhà, không biết mẹ có giận mình lắm không, nãy gió với em ấy thế thôi chứ bé giờ bị mẹ quất suốt vì nghịch ngợm  Mẹ trông hiền thế nhưng cũng nghiêm lắm, không chiều 2 chị em như bố đâu. Cơ mà có đánh cũng chịu chứ biết sao, sáng bị đánh cũng nhiều giờ về thêm tý chả sao cả 

Về nhà cũng đã hơn 8h, mẹ ngồi bên bàn ăn, mâm cơm vẫn còn nguyên, nghe tiếng mở cổng bà ra tận cửa, chắc mong tôi lắm.

- Con về đấy à, mặt mũi sao thế này, đau lắm không?
- Vào tắm rửa đi, mẹ hâm lại đồ ăn.

Tôi hơi bất ngờ, bao nhiêu kịch bản hiện lên trong đầu khi gặp mẹ không giống chút gì lúc này cả. Mẹ không giận dữ, không tỏ vẻ trách móc ...

- Con xin lỗi, con .. Con ...
....
- Thôi vào tắm rửa ăn cơm đã, tý nói chuyện sau.

Tuy thoải mái hơn chút nhưng không biết tý nữa có biến gì hay không ...
Chap 6.2

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

[TÂM SỰ - HỒI KÝ] KHOẢNG LẶNG VÀ NHỮNG NGÀY ĐẸP TRỜI Chap 4

Chap 4.  
     
 Nhà mình tuy nghèo nhưng gia đình luôn vui vẻ , tràn ngập yêu thương. Còn em ấy, nhà giàu thật đấy cuộc sống vật chất đầy đủ nhưng đâu có lấp được nỗi buồn, mẹ kế có yêu thương thế nào thì làm sao bằng mẹ ruột được, dù gì cũng la cảnh mẹ ghẻ con chồng. Từ đợt đấy mình quý em Bông hơn , nhường nhịn em ấy suốt , xem như em gái vậy dù sinh trước em ấy có mấy tháng .

Rồi cũng hết lớp 6, sang lớp 7. Chị đã vào cấp 3 em Bông vào lớp 6. Không còn được chị chở đi học nữa , ngược lại phải chở em Bông đi đi về về … haizz. Thế là tự dưng lại được ghép thành 1 cặp ở lớp. Thời gian nhẹ nhàng trôi, lớp 7,8 rồi 9 hai đứa càng thân nhau hơn. Hồi đấy cũng bắt đầu trưởng thành , cũng có những cảm xúc với gái đầu đời . Cô bạn lớp phó văn thể này, rồi cả một chị lớp trên nữa  Nhưng mà bản tính nhát gái sẵn nên chả dám nói gì cả , rồi vài tuần lại trở nên bình thường, nhạt như nước ốc  . Còn với em Bông lại khác , tuyệt nhiên kông hề có tý xúc cảm trai gái nào khác mặc dù em ấy cũng đã dần trưởng thành, cũng là một cô bé xinh đẹp làm bao thằng ko trong trường phải khốn khổ. Chỉ là tình cảm với một cô bạn thân thôi, thề 

Ngoài giờ học còn lại em nó với mình như hình với bóng. Câu cá ngoài đê , rồi sang nhà cô Linh chơi, đợt năm lớp 8 cô ấy sinh em bé một thằng ku kháu kỉnh . Đợt đấy mình với em Bông tự nhiên thành trông trẻ  Hôm khác thì sang nhà chú Ba, giúp chú cho cá ăn , thi thoảng chú lại câu 1 con bé bé , nhóm lửa nướng ăn tại chỗ , ngon đáo để .Mấy hôm đầu em ấy rủ đi, mình chối một mực , vẫn còn kinh ông ấy nhìn hổ báo bỏ bô đi được. Sau rồi cũng thành quen , tiếp xuc nhiều cũng thấy ổng hiền, quý trẻ con lắm dần dần cũng mất cái ác cảm lần đầu . Em Bông kể hồi trai trẻ ổng chơi bời phá phách lắm, cũng đầu gấu lưu manh , hổ báo cáo chồn có tiếng khắp vùng , ai gặp ông cũng phải khóc thét . Rồi dính vào một vụ giết người , tù gần chục năm lúc về thì mẹ chú ấy mất rồi , vợ con thì bỏ đi biệt xứ, giờ chả biết ở đâu . Chú ấy suy sụp rồi suốt ngày rượu chè , chán đời như anh Phèo . Bố em Bông thương cảm , khuyên nhủ rồi giúp vốn cho chú ấy thầu lại cái đạp nhỏ này để nuôi cá . Rồi có lần mấy thằng trộm choai choai đến hoạt động ở vùng tôi ở , chôm đồ của nhà này nhà khác , kích trộm cá của chú ấy . Một hôm khi mấy thằng đó sắp lẻn vào một nhà gần đó thì bị chú Ba chụp được , mấy thằng cháu bị ông chú đập cho lên bờ xuống ruộng, chúng nó thì quỳ lên lạy xuống xin tha, hàng xóm cũng thấy tội nghiệp nên xin cho nữa, nói đỡ chút . Lần đó cũng là lần duy nhất người ta thấy chú Ba đánh người kể từ lúc ra tù, và bọn choai choai lêu lổng ấy mỗi lần nghe đến tên chú là lại đái ra máu  Mình nghe kể mà như phim, kể ra cũng tội nghiệp có vợ có con nhưng lại phải sống cảnh cô đơn, lẻ loi. Bà con xung quanh thấy chú thay đổi nhiều nên cũng dần dần quý chú hơn.


Mọi ngóc ngách trong cái thị trấn nhỏ này có lẽ đều có dấu chân của hai đứa , đạp xe len lỏi đến mọi nơi . Bãi cát bên bờ sông rồi lên cầu hóng gió , những bãi cỏ xanh ngát ngoài đồng … cả sang trường mẫu giáo ngắm trẻ con nữa , em ấy thích lắm . Hồi đầu lầm lầm lỳ lỳ ít nói làm người ta tưởng kiêu ấy vậy mà giờ mới lộ cái bộ mặt thật ra , mồm miệng hoạt động suốt ngày hết côn suất , nói chuyện trên trời dưới biển , chuyện đông chuyện tây đủ thứ chuyện trên đời , em cứ nhí nha nhí nhảnh trông yêu chết đi được  mình có muốn chen vào câu nào cũng chịu.

Chỉ những hôm hai đứa đèo nhau lên chùa mới thấy em Bông ít nói, gương mặt dễ thương hôm nào giờ nhìn đầy u sầu , mình biết em nhớ mẹ . Mẹ em sau khi mất được gửi vào đây , mẹ ruột của em , người mẹ mất đi ngay sau khi sinh em ấy , người mẹ mà em ấy chỉ biết đến qua những bức ảnh. Ngôi chùa nằm bên một ngọn núi đá , cổ kính tĩnh lặng có chút u ám . Những hôm ở chùa em Bông như khác hẳn, nết na dịu dàng, em lẳng lặng dạo quanh rồi đứng bên bức ảnh mẹ , nhìn một cách say sưa . Mẹ em ấy đẹp lắm , nụ cười hiền dịu ánh mắt chan chứa bao yên bình , nếu cô ấy còn sống chắc sẽ yêu em Bông nhiều lắm . Rồi em nói chuyện với các sư thầy , giúp họ quét chùa , tưới ra , chăm sóc vườn cây thuốc . Đôi lúc em kể về những đêm em ấy mơ thấy mẹ, thấy cảnh mẹ dắt tay em đi giữa vườn hoa cúc vàng , chả trách vườn nhà em ấy toàn trồng hoa cúc thôi . Những lúc đó, tôi chỉ đi bên cạnh , giúp em xánh nước chỉ im lặng chả biết nói gì . Khi ngồi sau xe lúc đi về , em lại thành cô bé hàng ngày của tôi vui vẻ , ngây thơ ,trong sáng …

Những năm tháng êm đềm , tàn ngập niềm vui rồi cũng qua đi , những bước ngoặt trong đời cũng đến , tiếc thay là nó đến quá sớm . Một ngày hè năm lớp 9, chuẩn bị vào cấp 3 . chị Vân thì vừa thi đại học xong , ngày chị nhận giấy nhập học cũng là ngày buồn nhất với chúng tôi . 10h sáng ở nhà một mình , mẹ đi làm , bố đi đâu đó , chị thì lên trường cấp 3 nhận giấy báo , em Bông thì về quê ngoại mấy hôm nữa mới lên . Tôi được một bác hàng xóm báo tin bố tôi vừa mất trong một vụ tai nạn . Tôi không tin , chẳng thể nào có chuyện đó được , bố tôi luôn đi xe rất cẩn thận , luôn tỉnh táo làm sao có chuyện đó được . Tôi chạy đi như kẻ điên dại , không còn để ý những thứ xung quanh . Đến nơi , khi thấy mọi chuyện tôi mới vỡ lẽ , thế giới , cuộc sống xung quanh như sụp đổ , chả còn tý sực lực nào , tôi khụy xuống giữa đường giữa dòng người đông đúc tụ tập vì tò mò . Ai đó đưa tôi ra khỏi đây , Bố mẹ ơi , chị ơi , bông ơi …. Đưa tôi ra khỏi giấc mơ khủng khiếp này đi … Rồi tiếng thét của chị làm tôi bừng tỉnh , trở lại với thực tại , Mẹ sốc quá đã lịm đi , đang được mấy người đưa đi vào viện , Chị đang quỳ bên cạnh bố , khóc nức nở gào thét trong vô vọng, trên tay vẫn còn cầm tờ giấy báo nhập học. Tôi chạy lại phía chị , ôm lấy tấm thân gầy , muốn lại gần bố lắm muốn giữ bố lại bên cạnh chúng tôi nhưng mọi người không cho lại gần , ở cách xa một đoạn . Ai ngờ được ngày chị tôi đón thành quả đầu tiên trong đời , đáng nhẽ nhà tôi phải vui lắm … Đời bạc bẽo quá , bao nhiêu kẻ ác ngoài kia sao không phải chết , sao lại là Bố . Bố tôi hiền lành , yêu thương chăm sóc gia đình hết mực , có ích cho xã hội như thế sao lại phải chịu số phận này …. Tôi như gục ngã .

Một cánh tay rắn chắc vỗ nhẹ lên vai tôi, là chú Ba , ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng sâu thẳm trong đấy là sự thương cảm , có sự từng trải .

Người chết cũng đã đi rồi , không thây đổi được nữa. Phải lo cho người sống bố con đã mất rồi , gia đình chỉ còn lại con. Là thằng đàn ông phải biết chăm sóc cho mẹ với chị con , lúc này không phải lúc gục ngã … Tôi lặng đi 

Đêm đó , đêm cuối cùng bố còn ở lại bên mẹ con tôi . Mẹ kiệt sức , tỉnh rồi mê mê rồi tỉnh lại nấc lên không thành lời. Những lời nói của chú Ba làm tôi mạnh mẽ lên rất nhiều , tôi ngồi ôm chị vào lòng , ngôi bên cạnh Bố, chị khóc nhiều lắm đôi mắt đỏ hoe , mi mắt sưng vù lên , tay vẫn ôm lấy cái giấy báo. Người đầu tiên chị muốn khoe về nó chắc chắn là Bố . Tôi vẫn nắm chặt lấy tay chị , ngôi yên, tuyệt nhiên hôm đó tôi không hề đổ giọt nước mắt , chỉ nhìn vào không trung một cách lặng lẽ , lạnh lẽo và vô hồn.


Mấy ngày sau đó, ai cũng phải trở lại cuộc sống riêng của mình , cô gì nội ngoại cũng trở về mái nhà riêng của họ . Mẹ nghỉ làm mấy tháng , tôi vẫn trong thời gian nghỉ hè . Căn nhà ấm áp tràn ngập yêu thương nay còn đâu, bây giờ chỉ còn lại không khí lạnh lẽo tang tóc, buồn đến não lòng . Những lúc mẹ nhớ bố , bà lại ra đứng bên bàn thờ , ôm lấy bức di ảnh của bố tôi mà khóc nức nở . Thương mẹ lắm, từ nay chẳng còn ai bước cùng để nuôi dạy con cái , để sống tiếp . Tôi chỉ biết đến bên, ôm chặt lấy bà đưa bờ vai non dại của mình ra cho mẹ tựa vào. Chị thấy cảnh đấy cũng buồn lắm , rồi lại chạy về phòng khóa của rồi khóc thút thít . Tôi biết tuy mẹ hiền hậu, ít nói nhưng là người mạnh mẽ và quyết đoán nên chỉ mong thời gian sẽ làm vơi bớt đi nỗi đau, nỗi cô đơn ấy . Cố lên mẹ nhé ….

Đọc tiếp chap 2-3
Đọc tiếp chap 4
Đọc tiếp chap 5



[TÂM SỰ - HỒI KÝ] KHOẢNG LẶNG VÀ NHỮNG NGÀY ĐẸP TRỜI Chap 2 - 3

CHAP 2.


Cuối lớp 5 chuẩn bị vào cấp 2 thì mẹ phải chuyển công tác lên huyện, thế là bố cùng 2 chị em phải chuyển trường. Bán căn nhà cũ, bố mẹ mua một căn nhà nhỏ trên thì trấn, hồi đấy nghèo, làm gì có tiền mua nhà đẹp, căn nhà mới cách trung tâm thị trấn gần 2 cây số, nhà cấp 4 nhỏ nhỏ nhưng mà có vườn cây cũng được, sau nhà là 1 con đập nhỏ, có nuôi cá thì phải, cũng có một con đê như ở quê nên cũng đỡ tủi nhưng mà cơ bản vẫn là buồn 

Ngày đầu đi học ở trường mới, tôi lớp 6, chị hai lớp 9 còn bố tôi cũng chuyển về dạy trường 2 chị em học luôn. Cả 3 người đều hồi hộp, có lo lo chút chút , đi học đi làm ở một nơi xa lạ, lần đầu luôn khó khăn mà.

Rồi mọi chuyện cũng đi vào qũy đạo ở trường cũng không thấy cô đơn cho lắm, còn có chị với bố mà . Hôm nào bố không đi thì 2 chị em đèo nhau đi học, chị hay kể về lớp mới, bạn bè mới, chị là người hòa đồng nên làm quen nhanh lắm, rồi trong những câu chuyện của chị cũng hay có 1 anh tên H xuất hiện, nghi nghi rồi đây  . Tôi thì vẫn bình thường , có lẽ là do ít mồm mép, hơi khép kín nên chỉ quen được vài đứa ngồi cùng bàn.

Buổi chiều thường hay ở nhà một mình nên cũng chú ý hàng xóm hơn. Bên cạnh là một ngôi nhà 2 tầng màu xanh nhạt cổ kính, ngoài nhìn vào đủ biết là một gia đình giàu có. Thi thoảng thấy 1 cô bé trạc tuổi tôi, cao hơn tôi chút chút, hay mặc váy trắng với hồng, cứ chiều chiều lại ra trước sân nhà chơi, chốc lát lại vào nhà. Nhìn xinh, đáng yêu lắm   cơ mà hồi bé chưa biết gì, kệ . Chắc nó nhà giàu chả chơi với mình đâu   .

Bên kia là 1 ngôi nhà mới xây , có cô chú cũng mới chuyển đến, nhìn trẻ lắm chắc là mới cưới , chưa có cả em bé.

Mỗi chiều tôi cũng muốn đi chơi lắm nhưng mà chả biết chơi đâu, chơi với ai. Lại nhớ đám trẻ ở dưới quê , giờ này chắc chúng nó đang đá bóng vui lắm, rồi lại mò ra con đê sau nhà chơi 1 mình. Cơ bản là buồn ! Rồi dần dần chỗ đó cũng trở nên quen thuộc với nó, có hôm thì câu cá với bố , hôm thì chơi với chị , nhưng mà chị cũng lớn lớn rồi, không còn trẻ con như mình nữa, chơi không có vui nên hầu hết là chơi mình. Rồi một chiều đang ngồi tự kỷ ở đó, ngồi xem mấy bác đang cho cá ăn ở xa xa thì có tiếng vọng từ phía sau.
- Ngồi vây nguy hiểm lắm đó !

Mình quay lại, ủa ! Cô bé hàng xóm mà, lâu nay chả thấy nói năng gì, cứ tưởng xinh thế mà câm, chuyển lên đây hơn tháng rồi mới thấy nó nói câu đầu tiên. Nhìn xinh thật đấy, cơ mà mình nghĩ nó kiêu nên không có cảm tình từ đầu, làm bộ mặt lạnh nhìn nó - Uhh. 
Rồi quay lại coi mấy ông kia cho cá ăn tiếp, được lúc thì nghe tiếng dép loẹt quẹt xa dần, ngoảnh lại thấy bé con đi xa rồi , lúc đó nhìn hay lắm, kiểu như trẻ con dỗi ấy. 

Chiều nào không ra đê ngồi thì sang nhà cô chú bên cạnh chơi, cô chú dễ tính lắm hay cho mình kẹo, qúy trẻ con nữa đấm ra thích thích. Họ mới cưới nhau, cô giáo viên cấp 3, chú thì làm xây dựng nên cũng đi xa suốt , mình với cô Linh trở nên thân thiết hơn, rồi tần suất sang nhà cô cũng dày lên, everyday luôn. Cơ bản là chú hay nghịch với mình, như trẻ con ấy với lại hôm nào sang cũng được ăn kẹo. Hôm nào chú đi xa không về được thì cô cứ giữ mình lại ăn cơm luôn cho đỡ buồn. Hồi đấy ngây thơ nhưng mà cũng khôn phết , toàn ăn chực nhà cô thôi.

Vào một chiều đẹp trời, hơi nắng tý nhưng không gắt, chả có ai ở nhà ,nhà cô Linh cũng về quê mấy ngày nữa mới lên . Lại vác cái cần câu bố làm cho ra bờ đê ngồi, thêm cái nón lá nữa, như người lớn. Định vào chỗ im dưới bóng xà cừ mà tôi hay ngồi thì thấy 1 bóng dáng quen quen đã ngồi đó rồi, mái tóc đen bóng buộc cao, làn da trắng tinh, cái váy hồng đẹp lắm, chắc là đắt tiên. Nhìn đáng yêu chết đi được   Bé con hàng xóm hôm nay ngồi tự kỷ như mình mọi hôm. Nhưng mà hồi đấy là không ưa em ấy , nên bơ đi ngồi xa ra chút, nắng nhưng mà không sao có cái nón lá đây rồi. Thi thoảng nhìn trộm em ấy phát , xinh lắm lắm, như thiên thần ấy . Đôi lúc bé ấy nhìn lại phía mình, 2 đôi mắt gặp nhau, thằng tôi lại quê 1 cục, làm bộ hếch mặt lên với đời ra vẻ ta đây không quan tâm gì hết. Bé con lại quay về phía xa xa, trên môi vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ẩn sau đôi mắt huyền ấy dường như có nỗi buồn vời vợi ...
CHAP 3.

Một lúc sau nghe thấy tiếng nói ồm ồm vọng ra từ đàng sau :

- Nhóc kia, ai cho câu cá ở đây 
- .. . ...
- Không nhìn thấy cái biển đằng kia à?.

Khổ, toàn phi từ nhà lên đây luôn chứ có đi vòng đằng kia đâu mà thấy, chắc là cấm câu cá rồi. Nghĩ thế thôi chứ éo dám nói. Giờ mới nhìn lại ông chú kia, cao to, đen lánh, bặm trợn , đôi mắt lạnh lùng thấy ghê, thằng bé nhìn thấy liền co rúm lại, nổi cả da gà Nhìn cánh tay ông ấy thế kia mà vả cho nó 1 phát thì có mà vỡ mõm. Nghĩ đến đấy là thằng bé lạnh từ gáy xuống đến sống lưng.

- Dạ ... . Dạ ... Con xiin lỗi, con không biết ạ ...
Thằng bé lắp ba lắp bắp trả lời, vừa dứt câu thì bé con hàng xóm tiến lại gần, mặt vui hớn hở cười toe cười toét, tí tởn thấy ghét. Thấy mình như này chắc nó sướng lắm đây.

- Bạn con đấy chú Ba à, hihi 
- Ủa, bạn con hả sao chú chưa thấy bao giờ ?
- Bạn con mới chuyển đến đấy chú, nhà kia kià !
Bé con vừa nói vừa quay sang chỉ cho chú ấy phía nhà tôi.
- Vậy hả , con bố Nam phải không, chú cứ tưởng ai. Thế 2 đứa ngồi chơi đi ha, chú sang kia chút.
Nói xong ông chú mỉm cười 1 phát rồi quay đi, thằng cháu thì vẫn còn run chả nói được câu nào, bé con thì tí tởn gọi với: 
- Con chào chú, chú đi ha !

Nói xong nó về chỗ cũ, mình vẫn ngồi lờ đờ như thằng ẩm ơ , ngồi mân mê cái cần câu, lại quê với con bé phát nữa rồi.

- Cậu sang đây ngồi đi, kia nắng lắm._ Cô bé nói vọng sang kèm theo là một nụ cười tươi như mặt trời tỏa nắng.
Thằng bé suy nghĩ 1 lúc rồi cũng ôm đồ sang ngồi gần cô bé, dưới tán cây xà cừ. Vẻ ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào người bên cạnh, bé con thì vẫn bình thản, trên môi vẫn nở nụ cười , đôi mắt nhìn về nơi xa xăm.

- Cảm ơn cậu nha ! _ tôi mở lời 
- Không có chi, chú Ba hiền với cả tốt lắm, bạn đừng sợ.

Nhìn ông đồ tể ấy hổ báo thế kia mà bảo hiền, nó thì sợ tý són ra quần rồi.

Tớ là Hà , ấy tên gì ?
- Hả, à ờ mình là Tuấn.

Rồi hai đứa vẫn ngồi vậy, im lặng, ngại ngùng. Thằng bé ôm cái cần câu theo cảm tính, suy nghĩ linh tinh, thi thoảng nhìn trộm bé con 1 chút , trên gương mặt vẫn phảng phất nỗi buồn nào đấy.

Mấy hôm tiếp đó, nhà cô Linh vẫn về quê chưa lên, nó vẫn ôm chiếc cần câu ra đê ngồi, con bé hàng xóm cũng vậy nhưng mà không còn im lặng nữa. Nó nhanh nhảu kể cho bé con nghe về gia đình, cuộc sống , những chuyện ở quê hồi trước của nó. Cô bé chỉ ngồi nghe đôi lúc nhíu mày tỏ ra bất ngờ ngạc nhiên khi nó kể mấy vụ phá làng phá xóm hồi còn ở quê, em nhìn nó kiểu lạ lẫm như mình chém gió ấy, chắc là em ấy chưa khi nào được thoải mái nghịch ngợm mấy trò trẻ con hay chơi ấy.
Dần dần em ấy cởi mở hơn, không ngồi im lặng nữa , còn bảo hôm nào đưa em ấy về chơi với đám bạn ở quê . Mình chỉ ậm ừ, không biết khi nào mới lại được về thăm làng quê nghèo ấy nữa. Những ngày đó là khởi đầu cho tình bạn đẹp nhất của đời tôi.

Một chiều, khi 2 đứa ở trên đê vừa về đến cổng thì gặp bố em ấy đi làm về, mình cũng chào, em ấy thì tỏ ra vui lắm nắm chặt lấy tay bố. 

- Cu Tuấn phải không ? 
- Dạ.
- Rảnh rỗi thì sang chơi với em bông nhà chú nhé.
- Vâng ạ, _ Rồi mình về nhà, em ấy cũng theo bố đi vào trong.
Hehe, giờ mới biết ở nhà bố mẹ gọi em ấy là Bông, tên dễ thương thế không biết.

Em Bông bằng tuổi mình, nhưng mà vẫn còn học lớp 5, thấy mình bảo học lớp 6 thế là em nó gọi mình là anh luôn , sướng. Dại gì khai ra bằng tuổi. 
Rồi 2 đứa càng thân nhau hơn, học sáng cả nên chiều đến là í ới gọi nhau đi chơi. Hôm thì ra đê câu cá, toàn dành cần câu của mình không à, bảo làm cho em ấy 1 cái nữa mà em ấy ứ chịu, thích câu chung thôi. Em ấy bảo ngồi bên dạy em câu cá, rồi kể chuyện cho em ấy nghe. Hôm nào cô Linh ở nhà thì 2 đứa sang đấy chơi, cô Linh cũng qúy em ấy lắm , cô bảo sau này sẽ sinh một bé gái dễ thương như em ấy vậy, ơ sao không sinh thằng cu giống mình chứ, hôm đấy mình tủi thân.  Càng ngày em Bông mở lòng với mình nhiều hơn, nói chuyện, tâm sự nhiều hơn. Mẹ đi làm cả ngày, bố công tác xa nhà cuối tuần mới về. Thời gian ở bên mình nhiều hơn ở với bố mẹ, hồi đấy em hay nhõng nhẹo mình lắm , con nít biết gì đâu nghĩ đàn ông con trai phải galang nên cũng chiều em ấy lắm, sau này nghĩ lại thấy ngu ngu 

Có đợt mình gặp bố em ấy rồi chú ấy nói chuyện, chú bảo cảm ơn mình nhiều lắm,mình chả hiểu mô tê gì hết rồi chú ấy nói tiếp :
- Bé Bông mất mẹ từ lúc mới sinh, mẹ bây giờ là mẹ kế . Từ bé đến giờ sống khép kín lắm, đi học về chỉ ở trong nhà thôi, chả chơi với ai, ít nói nữa. Từ lúc con chuyển đến rồi hay chơi với em nó, Bông vui lắm, về nhà thấy em nó cười suốt, chú cũng mừng.

Mình thân thờ một lúc, chả trách hôm ngồi xem ảnh của mình hồi bé, mấy cái mình chụp với mẹ em nó cứ ngắm mãi, mặt buồn buồn. Tự nhiên thấy vui vui, lại trở thành người quan trọng cho 1 ai đó  Rồi cảm thấy đời mình còn đẹp chán.

Đọc tiếp chap 2-3
Đọc tiếp chap 4
Đọc tiếp chap 5

[TÂM SỰ - HỒI KÝ] KHOẢNG LẶNG VÀ NHỮNG NGÀY ĐẸP TRỜI Chap 1

" Có những điều không thể chia sẻ với một ai khác ngoài thế giới ảo, bởi ở đây được sống thật với con người của mình. Thích, ghét, chấp nhận hay loại bỏ đều rõ ràng, không bị ràng buộc hay bi lụy ai khác. Cuộc sống có những khoảng lặng, có những khúc mắc mà không tự mình giải thoát được, cuộc sống có những nỗi buồn mà không thể tự mình vượt qua được". 

Viết lên những dòng này đơn giản bởi tôi đang rất rối lòng, muốn nói ra cái gì đó để tự mình tĩnh tâm hơn,để mong được sự chia sẻ mà ngoài đời thường không thể có được.

Nói thì lan man vậy  chứ chỉ muốn chia sẻ một chút tâm sự, một chút ký ức vui cũng nhiều mà đau cũng không ít, cũng là một chút chuyện đời, đúng tính chất của một bài hồi ký. Mọi người có thể đọc xem như giải trí, giết time, thấy đồng cảm thấy hay hoặc là thấy dở tệ thì góp ý nhé, gạch đá mái thoải . HÃY SỐNG THẬT VỚI CON NGƯỜI CỦA MÌNH, ÍT RA LÀ VỚI CÁI F17 NÀY.

Biết là chia sẻ lên đây nếu mọi người xung quanh tôi biết được sẽ là rất tệ, thật sự là không muốn đối mặt đâu bởi đâu chỉ ảnh hưởng đến người khác nữa , là gia đình là em của tôi và nhất là "chị". Vậy nên sẽ không info, không hình, không face hay cái gì gì đó. Mình cũng tìm hiểu rồi, mấy người quen quen mình chả ai vào voz cả cơ mà cũng phải đề phòng  . 

Mong cái đồng chí , đồng bào, đồng thím và cả đồng Mod ủng hộ, đừng del pic mà tội nghịp em. Thôi thì bắt đầu ... 




CHAP 1.

Tôi tên Tuấn, tên thì bình thường và rất chi là phổ thông, đi đâu cũng gặp và chả có gì đặc biệt  , sinh năm 90 nhưng mà học sớm một khóa 5 tuổi là lớp 1 rồi. Nghe bảo hồi đấy cũng to to con với cả thuộc hết mặt chữ thế là obz cho đi học luôn, chơi bời  Nhà có 2 chị em, trên tôi có chị hơn tôi 4 tuổi tên Vân. Bố giáo viên lương 3 cọc 3 đồng, mẹ cán bộ quèn ngân hàng bình thường. Không giàu có về tiền bạc nếu chưa nói là nghèo nhưng tình cảm gia đình thì rất giàu có. Ngày bé bố cưng 2 chị em lắm, chiều nào cũng cõng 2 đứa ra đê đầu làng chơi, tắm rửa thay đồ hay bày vẽ 2 chị em học bố đều dành mẹ làm hết à. 

Hồi đấy nhà tôi đang sống ở 1 làng quê nhỏ, nghèo lắm cơ mà bình yên, vui lắm. Mấy năm cấp 1 cũng như các đồng chí ở đây thôi, học xong là tụ tập phá làng phá xóm   . Nhưng mà chỉ phá làng bên thôi, của làng mình thì để dành . Nhớ nhất là một vụ thế này, đợt đấy trời mùa hè 5h trời đã sáng rồi, mấy đứa con nít lắt nhắt í ới gọi nhau đi chạy thể dục buổi sáng . Chạy đâu xa, toàn chạy sang làng bên xong rồi về con đê lớn đầu làng, lúc về thì thằng nào thằng nấy ôm cơ số nào là xoài cam quất ổi ... Đánh chén no say khoảng 6h giải tán
về đi học. Cũng trót lọt được mấy lần rồi cũng bị người ta biết, rồi thì mấy bác ấy cũng đến nhà từng đứa một trình báo phụ huynh về tội phá hoại. Bố tôi cũng nhắc nhở mấy lần, cơ mà đâu lại vào đấy rồi cho đến một hôm... 

Vừa đi đá bóng với đám trẻ về thì thấy bố ngồi ở ghế ngoài phòng khách, tay cầm 1 cái thước kẻ loại 60 cm ấy, bố tôi giáo viên nên có mấy cái thế này lận, tay kia đang rót chén trà , mặt lạnh lùng ngước nhìn tôi 1 phát 
- Vào tắm rửa sạch sẽ xong ra bố hỏi chuyện.

Dự là có biến, bởi lúc sáng qua làng bên trộm trái bị người ta thấy, kiểu này là ông biết rồi, tính ngồi trong nhà tắm câu giờ được chút nào hay chút nhưng rồi cũng phải ra thôi.

- Cu Tuấn 
- Dạ 
- Biết lỗi gì không ?
- ... Dạ aa ..
- Bố nói nhiều rồi sao vẫn nghịch vậy ?
- dạ ...
- Dạ hoài vậy , bây giờ muốn mấy roi?

Ông nhìn tôi, một tay cầm quả thước to to đùng, một tay cầm chén trà nhâm nhi. Thằng con cúi mặt xuống đất thỉnh thoảng lại liếc nhìn cây thước mà đái ra máu, bà chị thì đứng ngoài cửa mếu máo như sắp khóc .

- Sao không nói gì ?
- dạ ...
- Ơ thằng này, dạ là mấy roi?
- dạ ... daaa 1 roi ạ.
- Hả , nghịch thế mà 1 roi thôi à .

Ông vẫn ngồi đấy , mặt lạnh tanh, tay vẫn gõ gõ vào quả thước nghe lách cách , tay kia vẫn xoay xoay chén trà , thằng con thì đứng im mặt cúi gầm , run như cầy sấy lạnh hết cả sống lưng.

- Thôi thì 1 roi, à mà không 2 roi cho nhớ .

Thế là thằng con bị nằm giữa nhà , mồ hôi toát ra ướt hết cả áo quần . Ông bố uống nốt chén trà rồi đứng dậy,tay vẫn xoay xoay cái thước kẻ , haizz ... Mãi mà chả chịu đánh, cứ chơi đòn tâm lý thế này thì đau tim quá thể.  
Hơn 15' sau ông mới tặng mình 2 roi vào mông nhưng mà chả đau gì cả, nhẹ hều à . Rồi đến tiết mục vòng tay xin lỗi , hứa hẹn đủ thứ và ăn cơm xong thì đứng up mặt vào tường 30' nữa.  


Hồi đó là lớp 4, sau này lớn lên nghĩ lại mới thấy yêu bố nhiều hơn, thương và chăm lo cho con hết mực , dạy con không bằng đòn roi mà là đánh vào tâm lý . Sau này có con nhất định mình sẽ làm vậy với chúng nó 
Và cũng từ đó không còn dám chạy sang làng bên nữa, chỉ lên đến đê rồi ngồi chờ bọn nó về rồi ăn ké thôi . Khôn nhé , vừa được ăn vừa không bị đòn .

Đọc tiếp chap 2-3
Đọc tiếp chap 4
Đọc tiếp chap 5